Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2016

Nơi sâu thẳm chôn cõi lòng trống vắng Lúc giao mùa hai đứa, hai nơi.

khi hồ đồ cố ngoi lại gần bức họa của hạnh ngộ | gió lại vực tôi lên một đời sống lạnh tanh | chẳng sắc màu | không núi lửa.

em quá cũ, ta cũng là quá cũ

Để khi chỉ có một mình lại run run bật khóc | Bởi những nhọc nhằn không biết giấu đi đâu.

Buồn

Người xoay lưng nhưng ánh mắt chôn chặt xuống năm tháng thiết tha biết mình khóc ngay trước khi nước mắt rơi xuống

em sắp xếp lại ngày | anh ở trên bàn, anh rơi xuống đất...

Khi nỗi sợ qua đi và niềm tin luôn còn ở đấy

Chạm

Cần

Đôi khi nghe ấm trên da thịt / Như thể ai đi mới trở về

Đêm chú thích: em / miếng trời / sót lại