Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2014

cỏ hoa bên bến lỡ làng tiết đông!

Cứ nghĩ mình yêu nhiều đến vậy Tình sẽ chẳng chết nổi bao giờ!

Biết mình đang da diết thương và da diết nhớ Vậy mà đành bấm lòng... trời ơi vui!

"Em muốn ngược thời gian từ lúc biết bình minh/ tiếc những cái cựa mình để giấc mơ vụt tắt"

Ta ngô nghê đến độ Tự chuốc lòng no say!

Mình là tri kỷ / Chẳng chung đường,

Cứ giả vờ Như kẻ nghê ngô!

Chính chuyên mở một hàng hoa ven đàng

Thuở trời đất nổi cơn gió bụi/Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên

Phận bèo mây mười hai bến nước lênh đênh...

Chỉ lòng mình xiết chặt xác xơ / Chỉ lòng mình buông là đủ!

Rượu đừng nồng nữa hỡi men....!

và chí dị như trăng gió đã ăn nằm

Thương sao phận mỏng như mây/Phận hèn như cỏ, phận gầy như lau....

Hoài nghi là chiếc hôn có lẽ/ Đã tàn phai quá giữa đường về

"Lần cuối cùng ta bỏ / Nỗi nhớ em ở nhà"

Pha một cốc đầy, ...mình uống nỗi buồn...

Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu!

Vì đã đến rồi cũng sẽ đi khỏi cuộc đời này, Vì không ai muốn cô đơn là định mệnh

Tôi giật mình… lạc cảm xúc đi hoang.

sao không thử một lần đặt cược với trái tim?