Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2013

Chỉ là chúng ta đã không thể trở lại từ đầu/năm tháng đó đã mang theo quá nhiều mơ ước

Khoảng cách

loanh quanh quét bỏ gập ghềnh/lui cui nhổ hết bấp bênh thủa nào

Ôi, niềm tin thơ dại Vì người mà đã lớn khôn…

(Người mất mát không phải là người đã cho đi... mà là kẻ được nhận mà không biết giữ)

"Có cách nào tạo cho mình một cơ chế tự bốc hơi? Như đám mây chán kiếp lang lang thì tan ra thành nước"

"nỗi sợ như lũ côn trùng ti tỉ đêm mưa... phủ lên mình sắc màu theo chiều ánh sáng"

Chợt khát khao bùng cháy, chợt bỏ xuôi

Ba sẽ nghe tim con trong nhịp trái tim mình!