Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2013

Ôi, niềm tin thơ dại Vì người mà đã lớn khôn…

(Người mất mát không phải là người đã cho đi... mà là kẻ được nhận mà không biết giữ)

"Có cách nào tạo cho mình một cơ chế tự bốc hơi? Như đám mây chán kiếp lang lang thì tan ra thành nước"

"nỗi sợ như lũ côn trùng ti tỉ đêm mưa... phủ lên mình sắc màu theo chiều ánh sáng"